Một sáng đầu xuân năm 2010, tôi đi qua đường Thăng Long (quận Tân Bình, TP. HCM). Trước cái sân rộng của Bảo tàng Không quân, có hơn chục chàng trai đang giăng hàng tập quyền dưới sự hướng dẫn của một ông già. Ông cởi trần, mặc quần dài đen, thắt đai trắng, dáng cao thanh thoát, mái tóc cắt ngắn bạc trắng, nước da đỏ au lốm đốm vết mồi, động tác mẫu thì nhanh nhẹn, dứt khoát.
Tò mò, tôi dừng lại cùng mấy người đứng xem. Có ai đó hỏi người bên cạnh: Đoán thử tuổi võ sư? Bảy lăm. Tám mươi. Tám lăm… Không ai đoán trúng cả. Thật bất ngờ, câu giải đáp: võ sư đã 100 tuổi. Thật tráng kiện, đẹp lão!
Đó là võ sư Trần Tiến, Chưởng môn Nội gia võ đạo Việt Nam, đứng hàng đầu trong số 23 võ sư thặng thừa thời nay. Lúc nghỉ, lão võ sư vừa ra ngồi ghế đá ở rìa sân, có người đã nhanh chân đến bên cụ, hỏi một câu khá bất ngờ: “Thưa, chắc cụ chẳng có bệnh chi?”. Cụ cười hiền, nheo nheo mắt, bỗng đứng phắt dậy, đập tay “đét” vào ngực mình mà bảo: “Đánh mạnh như vầy, nhưng tôi đâu có đau. Tôi sẽ chết vì cơ quan bị lão hóa thì có, chứ đâu chết bệnh tật gì.”
/>
Lạ nữa, cụ nói đặc giọng Bắc. Tất nhiên, tôi cũng sán lại bên cụ. Rồi biết tôi là người Bắc mới vô, cụ hỏi quê ở đâu, nghe tôi nói cụ vui vẻ bảo: “Vậy là gặp được đồng hương rồi! Ngoài Bắc Giang, bác còn một quê nữa, Hải Phòng. Sài Gòn là quê thứ ba”. Cụ tỏ ra ân cần với đồng hương, mời tôi có dịp đến nhà chơi, địa chỉ ở đường Nguyễn Văn Mái, quận Tân Bình.
27 thg 1, 2012
Trận đấu cuối cùng (Về một võ sư huyền thoại)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét